Gửi chồng – Người tình đã cũ!
08:59:24 | 11-05-2018 | lượt xem: 59
Đã là vợ, đã là chồng, có phải chăng đôi khi, chúng ta chẳng còn biết nhớ? Đã chung chăn, đã sẻ gối, có phải chăng, chúng ta chẳng còn biết mỏi mong? Ai cũng bảo đã yêu là phải nhớ. Vậy chẳng nhẽ chúng mình chẳng còn yêu, sao anh?

 

Nắng có hờn khi về gió heo may
Mưa có vui khi mây kia vần vũ
Anh có buồn khi tình ta đã cũ
Kề vai mà lòng cách núi ngăn sông
                              -KT-


            Quá nhiều câu hỏi trăn trở, nên có lúc em cảm thấy mình cô đơn trong căn phòng từng nồng ấm hương vị yêu đương của chúng mình. Guồng quay công việc, nhịp sống càng khắt khe với thời gian  chuyện trò. Một ngày 24 tiếng, anh và em nói với nhau được dăm ba câu. Thậm chí, lời tranh cãi nhiều gấp bội lần lời quan tâm. Tình yêu của anh, của em nhịp đập ngày một chậm. Có lúc nó thoi thóp, có lúc lại bị bóp nghẹt trước sự nhạt nhòa của cảm xúc. Và sự lo sợ vỡ tan ngày càng lớn…

            Giữa lúc mỏi mòn trông chờ câu trả lời nơi anh, em thấy cô đơn với ngày dài vô tận. Bây giờ em mới hiểu, sự im lặng có thể giết chết tình yêu nó đáng sợ như thế nào. Và lúc này, trớ trêu thay, em gặp Hoàng – Một người bạn mà em quen biết qua công việc. Anh ấy cũng có vợ và 1 con trai, bằng tuổi con trai của tụi mình. Anh ấy giỏi dang và xông xáo trong công việc. Anh ấy cũng cô đơn trong cuộc hôn nhân nhạt nhẽo. Vậy là, em với Hoàng như 2 kẻ lạc đường, gặp được nhau. Hoàng nhắn tin hỏi thăm em mỗi sáng – trưa – tối. Em chẳng đủ can đảm để uống với Hoàng 1 ly cà phê, chưa 1 lần hẹn gặp riêng, nhưng em cảm thấy nhớ mong thật sự. Một nỗi nhớ không tên, vô hình…và em cảm thấy lòng mình dao động. Em muốn gặp Hoàng nhưng lại dặn lòng là “KHÔNG”.


            Anh ơi, em đã xao lòng! Nếu cứ thế, em sẽ không thể “quay về”.

            Nhưng anh à, càng tâm sự với Hoàng, em càng nhớ lại những gì của ngày xưa. Em cũng từng nhớ mong anh như thế, từng ngủ quên trên điện thoại như thế. Em tự hỏi, mình muốn gì, mình cần gì, và mình đang có gì? Tại sao em còn không tự hiểu nỗi chính mình lại bắt anh phải hiểu em? Em cần nói với anh, em cần xác định rõ, em cần giữ gìn gia đình hiện tại hay không? Và anh có còn cần em? … Lúc này, em trông chờ câu trả lời của anh, em muốn nói với anh rằng, em gặp bất cứ người đàn ông, em cũng nghĩ đến anh và nhớ đến kỷ niệm đã qua. Liệu tình mình có thể được ôn hương nồng, nhịp đập ấy có được hồi sinh? Liệu lòng mình đủ “muốn” để tiếp tục bên nhau, giữ cho con trai một gia đình trọn vẹn? Em đã sẵn sàng, còn anh?

Bàn tay em lạnh lẽo, cô đơn đang cần người nắm lấy.

                                                                                                                                                       -KT-

 
Bài viết liên quan.