Giấc mơ nho nhỏ
18:44:44 | 03-03-2014 | lượt xem: 444

À, đêm qua tôi nằm mơ, thấy những vì sao trên trời thiếu mất những vệt sáng mà tôi vẫn thường thấy, những cánh chim ung dung hướng theo những cầu vòng, và đâu đó ẩn hiện về một nàng tiên, một cô gái và là một cô bé, đáng yêu lắm.

 

Nhìn những đôi cánh sãi dài theo những vòm mây xanh trong veo màu nước biếc, cô ấy thả hồn theo những ước muốn, những giấc mơ chinh phục, những cuộc du ngoạn và vui với những vị thần. Tôi thấy những màu sắc cầu vòng thoắc ẩn hiện quanh đây, ngay cánh cửa nơi địa đàng với những cành cây mơn mởn thức gọi nhau cho những cuộc vui, những khuôn mặc vui vẽ. Tôi thấy những vệt hằn trong đêm, thấy những vụng về của họ, và cả những háo hức bằng những thứ bên ngoài thôi. Tôi thấy được những bước chân, giọt nước mắt, tôi thấu được những niềm tin, lỡ mất trôi nhanh theo những người.

 

Tôi bước tới và ngả đầu chào những nàng tiên, tôi cũng cố vun những bước chân vụng về ra khỏi một đám đông, tôi cứ chạy đi, chạy nhanh vào một lối vắng nơi có những đàn chim nhỏ bé đang lơ lững trên những đường dây điện ngay trung tâm thành phố. Tôi thả vài hạt bắp rang, thả thêm chút nữa và hứng lấy những ưu tư.

 

Này cô tiên bé nhỏ, có phải là nàng đang hóa thân vào con chim trước mặt ta đấy không ? mà có phải là nàng thật không, nàng ơi ! làm sao ta nhận biết những cung đàn, lạc bước những phím tơ, nàng ơi, nàng ơi.

 

Uhm, hỡi tình yêu bé nhỏ. Liệu những giọt nước mắt của ta có đủ để chinh phục trái tim em không ? Và liệu những lời hỏi han chân thành có thể đánh động cảm xúc của một cô bé không ? Thật không, để nói rằng ta đã quá mệt mõi, với những cuộc trốn tìm ta mãi sẽ là con số không, một cấp số sẽ đi về một cõi của đời người.

 

À ơi, những đứa trẻ thơ còn trên nôi mẹ, tiếng điệu nơi những xóm nghèo hun hút xa thành phố, nơi mà những đứa trẻ thơ ngày phải làm việc, ngày phải theo chân người lớn làm những công việc bạc trời. Đâu đó một cuộc đời lặn lội tìm kiếm những phong ba, những cuộc du ngoạn và những ước muốn bay xa, có nhiều và hiểu hết.

 

Những dấu chân sẽ mõi, rồi một ngày nào đó liệu những giấc mơ có được con đường về đúng nghĩa hay là bằng những hư hao, buồn lắm.

 

Ai đó cho tôi xin nắm lấy, xin cho tôi một cái nhìn thôi, cho tôi một nụ cười, một cánh tay và tôi hứa sẽ giải ra mọi bài toán mà người đưa. Thi thoảng, cuộc đời tôi chỉ mong ước thế thôi. Vì mấy ai khi còn trẻ, vì mấy ai khi đã già và tìm thấy hạnh phúc bằng những vệt lõm của vũ trụ bao quanh.

 

Có những con chuồn chuồn bay lượn trên không, những loài chim mạnh mẽ, những kẻ hung tợn nhất trên thế gian của loài người. Rồi sẽ mệt mõi và buông tay ra về với cát bụi, trở thành những mãnh khắc bằng những giá trị trước đó, một chút tình người còn để lại, một chút thôi.

 

Có một nàng tiên, nàng mãi miết theo những niềm vui, uhm thì ai cũng vậy, một lúc thôi người ơi. Có một chuyện tình, một lúc thôi tình ơi. Và cả một con người, rồi sẽ mãi đi, tìm kiếm những giấc mơ vào sâu trong tâm khảm, tìm thấy những bản ngã, và rồi. Một lúc thôi người ơi.

Napo Alex

Bài viết liên quan.