Câu chuyện về sự "tử tế"

Câu chuyện về sự
Chia sẻ:

Bữa mình đậu ô tô trong hẻm nhỏ để vào quán. Có một chiếc Tom Cruise ủa lộn Land Cruiser đi ngang, quẹt một đường bên hông xe mình, đường quẹt rất dài vì vô thế đã quẹt rồi thì phải tiến tới luôn, không lui được.

Nhiều người xúm lại xôn xao. Mình ngồi im, thủng thẳng uống thêm ngụm cà phê.

Một chị dáng đẫy đà, bước xuống, nói giọng miền ngoài sang sảng: “Đâu đâu, việc gì, thế là cà rách mẹ nó rồi à. Thế chủ xe là ai đấy?”.

Mình vẫn ngồi uống cà phê tiếp. Đám đông chỉ trỏ, ồn ào. Chị ấy quay qua chửi té tát tài xế: “mày lái kiểu gì rách việc thế, chị đang vội mà rách việc quá. Thế chủ xe là ai, giải quyết mau mau”.

Mình định đứng lên nhưng thấy thái độ chị ấy bố láo quá nên cứ gượm đã.

“Ơ kìa, tìm chủ xe mau, đây không có thời gian để chờ đợi”. Chị quát tài xế.

Một lúc sau mình mới thủng thẳng đứng lên và bước tới.

- Em là chủ xe đây.

- Ơ thế nãy giờ sao cậu không lên tiếng. Giờ thế nào. Chị đang vội lắm, cậu lấy số điện thoại của chị, đây CMND đây chụp lại đi. Đưa xe ra hãng, hết bao nhiêu chị đền, nhanh nhanh nhanh.

- Trông chị là người thẳng thắn và bộc trực, em chỉ cần xin số điện thoại là đủ.

Lấy số đt xong, chị í lặc lè leo lên Land Cruiser đi tiếp.

Đoạn này mình thích và có hứng thú vì với những người bố láo, họ càng vội mình càng thủng thẳng, họ càng to tiếng quát nạt ồn ào mình càng nhỏ nhẹ. Họ định dùng thái độ mất dạy thì mình tặng cho họ chút tử tế.

Mấy ngày sau, ra hãng, hãng báo xử lý vết trầy sâu và dài bên hông hết 3.7 trẹo. Mình nhắn tin:

- Dạ xe của em sửa hết 3.7 triệu, chị có thể chuyển vào tài khoản của em qua....

- Ơ đắt thế cơ à, thế bill đâu chụp chị xem nào.

- Em nghĩ không cần chụp. Nếu chị không tin thì có thể đến hãng xem.

Sau đó mấy tiếng, chị bắt đầu giở trò, gọi mình:

- Em đấy à. Nói thật với em chị là người xã hội đấy. Trước giờ luôn chơi đẹp. Với chị mấy triệu bạc chả là cái đinh gì cả nhưng cái gì hợp lý thì thôi. Tài xế lái quẹt xe em, đó là lỗi của nó. Chị bảo nó đền, nó bảo cũng hợp lý, em ạ. Nó bảo hẻm đó đậu ô tô là sai luật nên nó quẹt vào thì không phải đền. Thế em bỏ qua em nhé?

- Tất nhiên là không được rồi.

- Thế thôi vầy. Là em đậu xe ở đấy là sai rồi đấy. Em sai thì em nhận lỗi đi. Chị phụ em một nửa.

- Chị nói hết một lần đi, nói xong xuôi rồi em nói.

- Bla bla bla bla và bla bla bla

- Chị nói xong rồi phải không. Giờ em nói đúng một câu vầy. Chị có 2 lựa chọn: một là chuyển đủ số tiền đó rồi nói cảm ơn em. Hai là không cần chuyển đồng nào cả và sẽ ám ảnh suốt đời vì mắc nợ em.

5p sau, ting ting, tài khoản mình nhận tiền và tin nhắn: Chị cảm ơn em nhé. Chị chuyển rồi.

Mình thấy thú vị đoạn này: Với người không đàng hoàng, nhì nhằng, lắm lời và đểu cáng, mình càng phải ngắn gọn và đánh thẳng vào thứ họ đang thiếu: sự đàng hoàng. Họ không sợ bị đối phương đánh vỗ mặt bây giờ, nhưng họ lại rất sợ bị ám ảnh về lòng tự trọng.

Đó là chuyện thật 100%. Tính mình cũng ba trợn vậy đó, đôi khi gặp những tình huống hay cấn và phiền phức, mình lại nghĩ em hèm, để xem mình có thể tìm thấy niềm vui và thú vị từ nó như thế nào.

Bài bên nhà bs Bằng Kim Lạc.

Chia sẻ:

Tags:

Xem thêm: