Ai rồi cũng lớn nhưng mệt mỏi thì hãy về với mẹ, đừng buông xuôi.
15:24:01 | 07-08-2017 | lượt xem: 45
Dù cho có đi khắp bốn phương trời, ngạo du trên mọi miền đất nước, thì nơi cuối cùng tôi vẫn muốn được trở về, đó chính là ngôi nhà của mình, ở đó có

Dù cho có đi khắp bốn phương trời, ngạo du trên mọi miền đất nước, thì nơi cuối cùng tôi vẫn muốn được trở về, đó chính là ngôi nhà của mình, ở đó có mẹ thương yêu của tôi đang ngóng trông con về. Tình mẫu tử quả thật là thiêng liêng là cao cả, không cần rung động hay xúc động gì cả, thứ tình cảm đó đã trường tồn sẵn trong tim ta 1 vị trí nhất định, từ khi mở mắt chào đời đến lúc ngã quỵ mà chia xa thể gian này.

Nói đến người mẹ thật sự chẳng biết dùng lời lẽ như thế nào để gợi ca cho xứng đáng mẫu người phụ nữ này. Họ bao dung, họ rộng lượng và đầy lòng vị tha, nhân hậu, dù có cố gắng tìm kiếm hay lục lọi nơi đâu, cũng chẳng bao giờ có người như mẹ, mẹ à. Không biết tại sao, mỗi khi nhìn thấy gương mặt mẹ lòng con cứ cảm thấy bình yên đến lạ, hơi ấm của mẹ chắc hẳn suốt cuộc đời này con không bao giờ quên, 1 mùi hương dễ chịu nhất và đắt giá nhất trong những loại dầu thơm con đã dùng.

Tuổi thơ của con là những tháng ngày vô cùng hạnh phúc bên mẹ, là những chuỗi ngày phụ mẹ buôn bán. Ngày ấy, bạn hàng xóm của con, họ luôn có những trò chơi thật thú vị với những món đồ đắt giá và được đi đây đó với cha với mẹ, nhưng con khác họ, con hoàn toàn không có được diễm phúc đó. Con vẫn nhớ như in cái khoảnh khắc mẹ đã từng chở con đi học bằng chiếc xe đạp, nhà cách trường cũng xa, nên mỗi lần thấy mẹ quay xe về con cứ ước ao, nếu được về cũng mẹ sẽ vui lắm, mẹ đỡ buồn khi đi 1 mình.

Nhưng thời gian luôn bạc bẽo với nhan sắc mẹ à, mẹ càng lớn thì tuổi mẹ cũng cao, nên khuôn mặt mẹ cũng chẳng còn trẻ trung nữa, sau chừng chục năm, con nay đã khôn lớn, con cũng chở mẹ đi qua con đường năm xưa nhưng thay vào đó là chiếc xe gắn máy, bao nhiêu hình ảnh vui buồn cứ thế mà ùa về. Có 1 điều là mẹ hôm nay sức khỏe đã giảm đi, không còn sức lực nhiều như ngày xưa đó nữa.

Tài sản đắt nhất mà con luôn mang bên mình đến giờ phút này chính là mẹ. Mẹ sinh dưỡng con đến ngày hôm nay, nuôi con vất vả cái gì cũng 1 tay mẹ lo, con nào dám quên. ” Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra “, khi còn nhỏ con cứ thắc mắc sao phải ví tình cảm với nước và núi, hôm nay con mới ngộ ra, những thứ được so sánh luôn hùng vĩ và cao chót vót, không biết đong đếm sao cho được. Mỗi lần cầm bàn tay mẹ, con tưởng chừng như mắt mình có thể tuôn lệ nhưng vẫn cố kìm nén, tưởng tượng xem 10 năm sau nữa, 20 năm sau… mẹ có còn sống với mình nữa không?

Sau này rồi con cũng sẽ có chồng và những đứa con thơ, như mẹ đã đang có chúng con vậy đó, nhưng con chưa biết mình có làm trọn vẹn như mẹ đã từng làm hay không? Qúa là cao cả, là những hy sinh và những lần mất mát, đánh đổi mạng sống của mình, con sợ mình không thể. Những đồng tiền mẹ luôn gói ghém cho con có khi là vài đồng bạc lẻ không thể tươm tắp, nhưng con vẫn nâng niu nó, có thể giá trị nó nhỏ chẳng đáng là bao nhưng đó là những gì mà mẹ có được. Khi con được sinh ra trong ngôi nhà này và làm con của mẹ, con luôn ý thức được rằng ” Cây mỗi bông mỗi hoa, nhà mỗi người mỗi cảnh “, cuộc sống của ai rồi cũng khác nhau, chúng ta không được hơn thua hay đua đòi nếu điều đó là không thể.

Ai rồi cũng lớn lên, cũng phải bôn ba đi nơi này nơi khác để đáp ứng cho miếng cơm manh áo, điều kiện công việc học tập đòi hỏi chúng ta phải tạm xa quê hương mình. Nhưng hãy nhớ, luôn có những ánh mắt nhớ nhung và gương mặt buồn tẻ, thương con nhớ con, luôn trông ngóng từng giây từng phút, họ thèm khát giây phút đoàn tụ. Đạo làm con luôn ghi nhớ chữ hiếu, dù có chuyện gì xảy ra hay do nhiều nguyên nhân, cũng không được phép quên đi chữ hiếu đó, ai ơi có nhớ năm xưa, những lần bế bồng không ai trông nom, cũng chính bàn tay người mẹ nuôi nấng, mới có được như ngày hôm nay.

Dù cho người mẹ mình không trọn vẹn hay nghèo khó, thì họ cũng là mẹ mình, ai cũng có 1 người mẹ và họ luôn đấu tranh dành cho mẹ mình những thứ danh giá nhất, cao quý nhất. Tội lớn nhất đời người chính là bất hiếu, sống sao mà không đi ngược đạo lý, để trở thành những bậc hiền nhân mà ai ai cũng tôn trọng.

Hồ – 360doyeu.com

 

Bài viết liên quan.